Diễn đàn lớp AbC14 - THPT A Hải Hậu - Nam Định
..Chào mừng bạn đến với diễn đàn của Lớp AbC14..
Trường Trung Học Phổ Thông A Hải Hậu - Nam Định
..............Chúc bạn một ngày ol vui vẻ...!.................

Diễn đàn lớp AbC14 - THPT A Hải Hậu - Nam Định

Gió thổi lá bay................Chém hay thành Bão
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh có thích nước Mỹ không - Chương XXI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Administrator
Administrator


Nam
Capricorn
Khỉ
Số lần chém Số lần chém : 251
Kinh nghiệm chém Kinh nghiệm chém : 2499
Ngày chào đời Ngày chào đời : 30/12/1992
Ngày vào nghiệp chém Ngày vào nghiệp chém : 02/06/2011
Tuổi Tuổi : 23
Xuất thân Xuất thân : Hoàng Gia.XIV
Nghê nghiệp Nghê nghiệp : Chém gió
Humor Humor : Chém phải có bằng cấp...

Bài gửiTiêu đề: Anh có thích nước Mỹ không - Chương XXI   Mon Jul 18, 2011 8:24 pm


Chương XXI

Ai là người xa lạ, ai đi cùng ta đến chặng cuối cùng
Một tuần sau, Trần Hiếu Chính đã vượt qua được giai đoạn trưng cầu ý kiến mọi người trong Công ty một cách thuận lợi, bắt đầu từ hôm quyết định nhậm chức được đưa xuống, anh chính thức trở thành Phó Giám đốc của Công ty 2, và cũng là người thứ hai trong lịch sử của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc sau Thi Khiết, trở thành Phó Giám đốc khi chưa đầy 30 tuổi. Sự nghiệp của anh thuận lợi như diều gặp gió, những người thích bày trò tổ chức vui vẻ không phải là ít, nhưng lúc này đây, không ai còn tâm trạng để hoan hỉ chúc mừng, bởi Viện Kiểm sát chính thức lập hồ sơ điều tra vụ án Công ty Thịnh Thông trực thuộc Công ty 2 bị tình nghi về tội kinh doanh bất hợp pháp, Giám đốc Công ty Thịnh Thông Phùng Đức Sinh bị nghi về tội lạm dụng chức quyền.

Nghe nói mấy ngày trước khi điều tra, Phùng Đức Sinh còn thiết tiệc mời ông Lương - Cục phó Cục Chống tham nhũng của Viện Kiểm sát, trên bàn tiệc mọi người nói cười vui vẻ, mọi chuyện đều rất bình yên. Lần này Viện Kiểm sát ra quân mà không đánh động trước, người phụ trách điều tra cũng không phải là Cục phó Lương - người từ trước đến nay vẫn quản lý công việc của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, mà là Cục trưởng mới họ Lưu, được điều động từ thành phố khác đến. Từ trước đến nay Cục trưởng Lưu và Công ty 2 cũng như Công ty Thịnh Thông không hề có quan hệ gì, nên cũng không dễ đối phó như Cục phó Lương. Công ty Thịnh Thông chưa kịp trở tay đã bị điều tra ngay, tình thế tựa tre đổ, giống như quả táo vốn đã thối ruột, lấy dao bổ ra, tan hoang xơ xác.

Phùng Đức Sinh đã phởn phơ rất nhiều năm, sau lưng cõng toàn những chuyện bê bối. Tham ô hối lộ, mời thầu bỏ thầu phi pháp còn là chuyện nhỏ, trọng đi̓ của Viện Kiểm sát tập trung vào tội chuyển dịch tài sản nhà nước phi pháp, nếu tội danh này thành lập, với số lượng lớn như vậy, không những Phùng Đức Sinh chẳng còn ngày sống yên ổn, mà ngay cả Công ty 2 cũng khó thoát khỏi trách nhiệm.

Phùng Đức Sinh đã bị bắt giam, mặc dù phạm vi điều tra của Viện Kiểm sát vẫn chỉ tập trung vào Thịnh Thông, nhưng Công ty 2 và các Công ty con khác trong Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc thi nhau lấy đó để làm gương. Chu Cù ra lệnh cho phòng Tài Vụ phải làm thêm giờ để kiểm tra lại toàn bộ sổ sách tài chính, các bộ hồ sơ, biên bản ghi chép hội nghị đều phải chỉnh đốn lại, cố gắng đến mức tối đa để làm rõ mọi quan hệ với Công ty Thịnh Thông. Nhưng Thịnh Thông giống như một cái thùng rỗng, hoàn toàn dựa vào Công ty 2 để tồn tại, trong đó các mối quan hệ thân sơ mọi người đều biết rất rõ, làm sao có thể một chốc một lát mà cắt đứt được. Mối quan hệ giữa Công ty 2 và Công ty Thịnh Thông không phải là trường hợp đặc biệt, chỉ có điều những năm qua Phùng Đức Sinh quá lộ liễu, lần hành động này của Viện Kiểm sát cũng không phải bỗng dưng mà có, chắc chắn phải xuất phát từ một lý do đặc biệt nào đó, hoặc ý đồ của họ là muốn giết một người răn trăm họ.

Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc có nhiều mối quan hệ, chỉ cần Công ty 2 làm rõ các vấn đề trong sổ sách, để vượt qua cửa ải này cũng không phải là quá khó. Thời gian đó, dường như tất cả mọi nhân viên có liên quan đến Công ty 2 đều phải vùi đầu vào làm thêm giờ. Mọi biên bản ghi chép trong các cuộc họp liên quan đến Công ty Thịnh Thông mà Trịnh Vi nắm trong tay đều phải lấy ra làm lại. Dường như Chu Cù coi phòng làm việc là nhà ở, chỗ lãnh đạo mây đen kéo đầy trời, chắc chắn chỗ cô cũng phải mưa phùn lất phất, làm việc cùng Chu Cù đã mấy năm, chưa bao giờ Trịnh Vi thấy Chu Cù phải lo lắng như thế. Cô không hiểu nhiều về vấn đề quản lý tài vụ, những điều cô hiểu về Công ty Thịnh Thông cũng chỉ dừng lại ở việc nó là đơn vị không trực thuộc Công ty 2. đêm lo lắng, cô biết mình cũng không giúp được gì, chỉ biết làm tốt công việc của mình.

Hôm đó Chu Cù và Phó Giám đốc Trương nói chuyện trong phòng làm việc rất lâu, ngay cả cơm trưa cũng bảo Trịnh Vi gọi người mang đến. Lúc Trịnh Vi gõ cửa mang đồ ăn vào, thấy sau khi tiếng gõ cửa vang lên, tiếng nói chuyện rì rầm trong đó im bặt.

Sau khi Chu Cù nói "mời vào", cô mới rón rén đẩy cửa bước vào, đặt cơm hộp lên tràng kỷ, Chu Cù vẫn giữ vẻ mặt bình thường, nhưng lúc Phó Giám đốc Trương nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác, Trịnh Vi khẽ cắn môi dưới, lặng lẽ đi ra.

Buổi chiều, sau khi hết giờ làm việc, Phó Giám đốc Trương đã ra về, Lâm Tĩnh gọi điện thoại đến, hỏi cô tối có thời gian không, cô nói thời gian gần đây rất bận. Vừa cúp điện thoại, mới phát hiện ra Chu Cù đã đứng trước bàn làm việc của cô từ lúc nào, không hiểu tại sao, rõ ràng chỉ là một cú điện thoại bình thường nhưng Trịnh Vi lại cảm thấy có một cảm giác rất lạ, dường như cô vừa làm việc mờ ám.

Chu Cù khẽ gõ tay lên bàn cô, trầm ngâm nói: "Cô đừng để bụng thái độ của Phó Giám đốc Trương lúc chiều. Quan hệ giữa cô và Lâm Tĩnh...nhưng tôi tin cô sẽ phân biệt được rạch ròi việc công và việc tư".

Trịnh Vi đặt điện thoại di động xuống, ngước nhìn Chu Cù, chăm chú nói: "Em và anh ấy không bao giờ nói chuyện công việc".

Chu Cù ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với cô, vẻ mệt mỏi, "Tôi biết. Nhưng gần đây cô cũng khá vất vả, tình trạng hiện nay của Công ty chắc cô cũng biết, nói thực, thời buổi này có doanh nghiệp nào chịu nổi những vụ điều tra kỹ lưỡng như thế này. Trên Tổng Công ty chẳng hỏi han gì, nếu Viện Kiểm sát tiếp tục điều tra, vai trò của tôi sẽ khá bị động".

Trịnh Vi ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi: "Em vẫn không hiểu, nếu Công ty 2 trong sạch thì Viện Kiểm sát cũng chẳng thể làm được gì".

Chu Cù cười với vẻ đau khổ: "Ranh giới giữa trong sạch và nhúng chàm rất mơ hồ, mối quan hệ giữa Công ty 2 và Thịnh Thông là điều khó giải quyết nhất trong doanh nghiệp quốc doanh. Đôi lúc xuất phát điểm là tốt, nhưng...tôi cũng có cái sai của mình, ở một mức độ nào đó, đúng là tôi đã dung túng cho Phùng Đức Sinh".

Trịnh Vi nói: "Anh biết rõ ông Phùng..."

Chu Cù gật đầu, "Ông Phùng Đức Sinh là người tham quá. Nhưng ông ấy nói đúng, không có ông ấy thì tôi cũng không được như ngày hôm nay".

Hai người im lặng một lát, Chu Cù lại nói tiếp, "Trịnh Vi, cô có biết tại sao tôi lại nhận cô vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc và giữ cô làm việc bên cạnh tôi không? Tính cách của cô giống hệt như tôi hồi trẻ, tính thẳng thắn là đáng quý nhất, và cũng dễ bị thiệt thòi nhất. Trước kia tôi chỉ là một anh kỹ sư quèn, vừa tốt nghiệp liền được đưa ra công trường làm việc, lúc nào cũng giữ nguyên tắc mà mình cho là đúng, kết quả là bạn bè cùng thời điểm với tôi đều thăng tiến, còn tôi vẫn phải lăn lộn trên công trường. Lúc ấy, Phùng Đức Sinh là trưởng phòng phụ trách tôi, ông ấy đã giúp đỡ tôi, dần dần tôi cũng học được cách đối nhân xử thế, nên mới có được ngày hôm nay. Lúc tôi nhìn thấy cô, tôi nghĩ đến mình ngày trước, nhưng tôi cũng rất mâu thuẫn, một mặt tôi mong cô sẽ mãi là cô gái thẳng thắn, nhưng tôi lại lo điều đó khiến cô dễ bị thiệt thòi như tôi ngày trước. Nhưng, cô thông minh hơn tôi, biết phán đoán nhiều chuyện hơn tôi hồi trẻ".

Chu Cù cười đáp: "Hôm nay Phó Giám đốc Trương lại có một lời đề nghị rất hoang đường, ông ấy nói, mối quan hệ giữa cô và Lâm Tĩnh, có thể..."

Trịnh Vi thầm giật mình, lại nghe thấy Chu Cù nói tiếp: "Lúc đó tôi đã bảo ông ấy là phải dẹp ngay suy nghĩ này đi, mặc dù Lâm Tĩnh là lãnh đạo trực tiếp của Cục Phòng chống tham nhũng, nhưng công là công, tư là tư, chưa chắc anh ấy đã làm việc theo tình cảm cá nhân, tôi cũng sẽ không để cô phải khó xử".

Trịnh Vi mân mê cây bút trong tay, ngần ngừ đáp: "Từ trước đến nay em không bao giờ hỏi chuyện liên quan đến công việc của anh ấy".

Chu Cù liền đứng dậy: "Tôi biết, tôi nói với cô chuyện này là chỉ muốn nói, kể cả Phó Giám đốc Trương hoặc ai nói chuyện này với cô, cô cứ từ chối thẳng thắn là được. Hết giờ rồi, cô cũng làm thêm giờ mấy ngày rồi, về sớm đi, công việc thì mặc công việc, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục".

Chu Cù quay trở lại phòng làm việc của mình, Trịnh Vi vẫn mải suy nghĩ những điều anh vừa nói, mãi cho đến khi cây bút trong tay rơi xuống nền nhà, âm thanh đó mới khiến cô bừng tỉnh.

Mấy ngày sau, Viện Kiểm sát chính thức yêu cầu Công ty 2 nộp toàn bộ hồ sơ tài vụ trong vòng năm năm qua để thẩm tra. Hôm đó, có bảy tám nhân viên của Viện Kiểm sát mặc đồng phục đến văn phòng, đều là những gương mặt lạ, Lâm Tĩnh không có mặt trong số đó. Trịnh Vi nhớ trong tủ quần áo của cô cũng có một b như thế, nếu hôm nay anh cũng ăn mặc thế này và xuất hiện ở Công ty 2, cô cũng không biết mình phải cư xử như thế nào.

Lượng hồ sơ mà Viện Kiểm sát mang đi đựng đầy cả chục thùng giấy to, Chu Cù cũng bị mời đi để phối hợp điều tra. Từ lúc mấy chiếc xe ô tô màu trắng của Viện Kiểm sát đỗ trước văn phòng, cả Công ty 2 đều thấp thỏm bất an, bàn tán ra vào. So với những lo lắng cho tương lai, Trịnh Vi thấy lo cho Chu Cù nhiều hơn, cô sợ người vừa là thầy vừa là bạn, người đã dành cho cô bao sự quan tâm, giúp đỡ đó sa vào vũng lầy.

Lúc hết giờ làm việc, để tránh dòng người đi làm về, cô ra khỏi văn phòng bằng lối cửa sau, cô không muốn gặp bất cứ đồng nghiệp nào hỏi thăm tin tức nữa. Cửa sau tòa nhà văn phòng của Công ty 2 nằm đối diện với một bể nuôi cá, lúc Trịnh Vi đi ngang qua, nhìn thấy Hà Dịch đang đứng với một cô gái, không biết đang nói chuyện gì. Nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc, cô gái đó không phải là Thiếu Nghi, lại gần, Trịnh Vi mới thấy rất quen, hóa ra là Thi Khiết - thư ký của Tổng Giám đốc cũ.

Hà Dịch nhìn thấy cô có vẻ giật mình, anh cất tiềng chào rồi chỉ vào Thi Khiết nói: "Thi Khiết chắc em quen chứ, trước đây cô ấy là thư ký của bố anh, đến tìm anh có chút việc".

Lúc này, Trịnh Vi không còn bụng dạ nào để nghe Hà Dịch giải thích, cô cười với Thi Khiết rồi bước qua chỗ họ đứng, lúc đi ngang qua Thi Khiết, mùi nước hoa sực lên mũi cô.

Trịnh Vi dừng bước, quay lại nói với Thi Khiết: "Chị Thi Khiết, em rất thích mùi nước hoa của chị, có thể cho em biết nước hoa hiệu gì không chị?"

Đôi môi xinh xắn của Thi Khiết khẽ mỉm cười, "RUSH2, mình cũng rất thích, xem ra sở thích của bọn mình rấống nhau. Nhưng hiện tại mình không làm thư ký nữa, mình xin nghỉ rồi".

Trịnh Vi không nhớ mình đã tạm biệt Hà Dịch, Thi Khiết như thế nào, ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều biến cố, mùi nước hoa RUSH2 khiến đầu cô đau muốn nổ tung.

Vừa bước vào phòng, Thử Bảo luôn mồm kêu meo meo và bám riết chân Trịnh Vi, dường như ra hiệu cho cô phải xoa bụng cho nó như mọi bận. Trịnh Vi chẳng còn tâm trí nào đếm xỉa đến nó, cô thấy hình như mình bị cảm, chóng mặt, họng hơi đau, toàn thân mệt mỏi rã rời.

Cô lục tìm thuốc Vitamim C Ngân Kiều trong hộp đựng đồ ở đầu giường, lần nào có triệu chứng cảm, uống loại thuốc này rất hiệu quả, nhưng lục khắp hộp đựng đồ mà không tìm thấy đâu, rõ ràng tuần trước cô đã bảo Lâm Tĩnh mua, và chính tay cô bỏ vào trong đó.

Không biết làm thế nào, Trịnh Vi liền gọi điện thoại cho Lâm Tĩnh, một lát lâu sau anh mới nhấc máy: "Vi Vi, có chuyện gì không?"

Cô không còn tâm trí nào để nói chuyện mà hỏi thẳng : "Anh có nhìn thấy thuốc Vitamin C Ngân Kiều của em ở đâu không? Không biết để ở đâu nữa".

"Đang yên đang lành uống thuốc làm gì?" Giọng anh nói rất khẽ, Trịnh Vi còn loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói qua điện thoại, xem ra cô gọi không đúng lúc, anh đang trong giờ họp. Thế là cô bèn nói nhanh: "Anh bảo để ở đâu là được?"

Lâm Tĩnh nói: "Vitamin C Ngân Kiều đặt ở hộp thuốc cạnh tủ quần áo thì phải".

Trịnh Vi cầm điện thoại bước đến cạnh hộp đựng thuốc, quả nhiên nhìn thấy loại thuốc mình cần tìm đặt ở cùng. Lâm Tĩnh hỏi tiếp: "Em ăn cơm chưa, nếu mệt thì tốt nhất nên đi khám bác sĩ..."

Tự nhiên Trịnh Vi thấy bực mình vô cớ, bèn ngắt lời anh, "Anh mặc kệ em, lần sau đừng động vào đồ đạc của em. Anh họp đi, em cúp máy đây".

Cô uống liền một lúc bốn viên thuốc rồi kéo rèm cửa lại, quần áo cũng không buồn thay, đặt người xuống là ngủ, một lát sau, cô lại dậy bật chiếc đèn Lâm Tĩnh mang đến, ngủ thiếp đi trong ánh đèn quen thuộc.

Không biết đã ngủ được bao lâu, không hề nằm mơ, cô cảm thấy có bàn tay đặt lên trán mình, mới tỉnh giấc, từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Lâm Tĩnh đang ngồi ở mép giường, lấy tay kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho cô.

"May là không bị sốt, sao vậy, em khó chịu ở đâu, ăn cơm trưa?"

Trịnh Vi không nói gì, vẫn nằm trên giường, mở to mắt nhìn anh.

Ánh mắt của cô khiến Lâm Tĩnh thấy hơi lạ, "Có chuyện gì vậy?"

Trịnh Vi ôm đầu ngồi dậy, "Không có gì cả, có thể là do tối qua em bị lạnh, nên hơi đau đầu".

"Thảo nào, trong điện thoại nghe giọng em uể oải lắm, lại còn nổi cáu nữa, tìm thấy thuốc rồi chứ, không phải lần trước anh đã nói với em thuốc để ở trong hộp thuốc rồi còn gì".

Cô liền nói: "Vậy hả? Em chẳng nhớ gì cả. Anh họp xong rồi à?"

Lâm Tĩnh nói: "Suốt ngày chỉ thấy họp, hết còn họp tiếp, cũng chẳng có việc gì quan trọng nên anh liền về. Có bánh nhân thịt anh mua trên đường về đấy, anh nhớ mỗi lần ốm em rất thích ăn bánh này".

Anh lấy hộp bánh nhân thịt vẫn còn đang bốc khói ra, thấy cô cúi đâu, mắt có vẻ đỏ, bèn đưa tay ra vuốt tóc cô: "Không muốn ăn à?"

"Em không đói. Lâm Tĩnh..."

"Ờ". Anh đáp một tiếng, không thấy cô nói tiếp, liền bật cười, "Dáng vẻ này của em khiến anh hơi sợ đấy".

Trịnh Vi lấy ngón tay chải tóc mình, đột nhiên hào hứng hẳn lên, "Giờ em không đau đầu nữa. Lâm Tĩnh, anh làm giúp em một việc được không?"

Lâm Tĩnh xoa xoa cằm. "Anh có thể biết trước việc đó là gì không?"

"Không bắt anh phải nhảy vào lửa đâu, anh đừng sợ". Cô chỉ vào tủ quần áo trước mặt, "Anh mặc bộ đồng phục vào cho em xem được không?"

Lâm Tĩnh nói, "Sao em biết anh sợ nhảy vào lửa? Bộ đồng phục nào? Bộ anh mang từ tiệm giặt về treo ở chỗ em đó hả?"

Trịnh Vi gật đầu, cười rồi đẩy anh: "Mau lên, mặc vào cho em xem, đừng nói nhiều nữa".

"Bộ này có gì là đẹp?" Lâm Tĩnh lắc đầu, nhưng vẫn lấy bộ đồng phục trong tủ ra, "Mặc bây giờ hả? Em lại có ý đồ gì đấy?"

Trịnh Vi ôm gối ngồi khoanh chân trên giường, nghiêng đầu cười, nói: "Lẽ nào anh không nghe thấy người ta nói đến "sức quyến r của đồng phục" hay sao?"

Suýt nữa Lâm Tĩnh không theo kịp tư duy nhạy bén của cô, anh sững người ra một lát rồi mỉm cười: "Cái này có gì là khó?"

Trịnh Vi nhìn anh cởi áo ra, rồi mặc chiếc áo đồng phục mầu xanh lam vào, vẫn không quên chỉ tiếp: "Quần! Quần nữa, phải thay hết!"

Lâm Tĩnh liền làm theo lời cô, anh nhìn Trịnh Vi, bốn mắt nhìn nhau, bất giác bầu không khí toát lên vẻ mờ ám.

Anh chỉnh lại quần áo rồi bước đến trước mặt cô hỏi: "Hài lòng chưa?"

Trịnh Vi nhìn anh một lượt từ đầu đến chân, "Em muốn nhìn anh trong một phong cách khác".

Bộ đồng phục rất vừa, khoác lên người Lâm Tĩnh, khiến vẻ điềm đạm, ôn hòa trong con người anh càng tăng thêm nhuệ khí. Không biết có phải là do tấm huy hiệu trước ngực hay không, mà ngay cả ánh mắt anh cũng trở nên nghiêm khắc lạ thường, Trịnh Vi tưởng tượng ra lúc anh ngồi trên ghế thẩm phán, chắc cũng lạnh lùng và cứng rắn.

Nhưng khi anh cất tiềng cười, vẻ lạnh lùng trước đó liền tan biến, "Có đẹp không?" Đã quen với hình ảnh Lâm Tĩnh nghiêm túc điềm đạm, rất ít khi cô thấy anh như lúc này, mang một vẻ mong ngóng, giống như cậu bé đang chờ người lớn khen ngợi.

"Anh phải tin rằng Viện phó Viện Kiểm sát Lâm Tĩnh khoác chiếc lá vào người cũng rất đẹp". Lời khen của Trịnh Vi khiến chiếc lúm đồng tiền trên má Lâm Tĩnh càng hiện rõ, anh lắc chiếc cravat trong tay, "Có phải thắt cái này không?"

Trịnh Vi nhoài người lấy chiếc cravat, kéo lỏng ra lồng vào cổ anh, rồi cô mỉm cười ngước lên nhìn anh, bất giác hai tay kéo một đầu cravat lại, người anh áp sát vào người cô, chưa đợi Lâm Tĩnh phản ứng gì, Trịnh Vi thuận đà hôn lên môi anh một cái. Có lẽ Lâm Tĩnh đã có sự chuẩn bị trước về màn âu yếm này, nhưng lúc ôm cô hôn trả vẫn có phần luống cuống. Cô nhanh chóng cởi bộ đồng phục chỉnh tề trên người anh ra, anh bế cô ngồi trong lòng mình, vừa đưa tay vuốt ve, vừa thở gấp với vẻ thỏa mãn: "Có phải đang khen ngợi anh bằng hành động không?"

Trịnh Vi cắn anh mạnh hơn, mỉm cười nói: "Không, đây là sự phán xét của em đối với anh".

Lâm Tĩnh khẽ rên rỉ: "Vậy thì anh sẵn sàng chịu sự trừng phạt của pháp luật".

Chưa bao giờ Trịnh Vi lấy lòng anh như thế này, anh được cô đưa lên đỉnh cao bất tận, nhắm nghiền mắt lại, rạng ngời hạnh phúc, mãi cho đến khi hai người giội sạch mồ hôi trên người, trần truồng ôm nhau trên chiếc giường đơn chật chội, vẻ rạng ngời đó hóa thành ngọn lửa quyến luyến. Trịnh Vi nép người vào Lâm Tĩnh, cảm nhận bàn tay anh mơn man trên cơ thể cô, mềm mại như chiếc lông vũ.

Cô càng nép sát vào người anh hơn, xoa tay lên chiếc cằm gai gai của anh, bất ngờ cất tiếng hỏi: "Lâm Tĩnh, anh cũng đã từng ôm người khác như thế này đúng không?"

Bàn tay Lâm Tĩnh dừng lại, một lát sau mới cười nói: "Anh có thể hiểu là, Tiểu Phi Long cũng ghen vì anh ư?"

Trịnh Vi liền ngẩng đầu: "Em muốn biết".

Anh tỏ vẻ suy nghĩ, "Bạn là con gái thì dĩ nhiên là có, nhưng đó đều là chuyện trước kia".

"Bạn là con gái?" Trịnh Vi bật cười, "Bạn là con gái giống em hả?"

Cuối cùng Lâm Tĩnh bắt đầu duỗi người nhìn cô chăm chú: "Đừng lấy những chuyện trước khi anh yêu em để bắt bí anh được không? Như thế không công bằng, ngay cả pháp luật cũng không có tính truy nguyên".

Trịnh Vi nói, "Anh đừng hiểu lầm, không phải em muốn tra khảo chuyện cũ của anh đâu, em cũng không có tư cách đó, chỉ có điều tự nhiên thấy tò mò, anh có còn nhớ mùi của cô ấy hoặc các cô ấy không? Anh có yêu các cô ấy không?"

Anh nhìn cô với vẻ như đang suy nghĩ gì: "Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chũng ta gặp được người mà chúng ta thực sự muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời".

"Ý anh muốn nói là, trước khi chưa tìm được người đó, không có tình yêu anh vẫn có thể chọn một cô gái làm bạn tạm thời với anh, đi chung một đoạn rồi đường ai nấy đi? Nếu đến với nhau không nhất thiết vì tình yêu, vậy chắc chắn phải có nguyên nhân khiến bọn anh đi cùng nhau chứ, mỗi bên sẽ lấy những cái mình cần?"

"Vi Vi, có phải em đã nghe thấy người khác nói gì linh tình không, hay có người đã nói gì với em?" Lâm Tĩnh bắt đầu tỏ ra lo lắng.

"Phải có người nào nói gì với em ư?" Trịnh Vi cười hồn nhiên, "Chằng có ai nói gì với em cả, tự nhiên em nghĩ ra thế thôi".

Lâm Tĩnh nói: "Một mình bước đi lâu quá, chắc chắn sẽ thấy côn. Anh thừa nhận trước khi quyết định đi với ai đến hết cuộc đời, nếu có người đề nghị đi cùng anh một quãng đường, và mọi điều kiện của người này đều phù hợp, thì anh cũng sẽ không từ chối. Còn về tình yêu, tình yêu của anh không có nhiều, vì thế nếu không phải là người anh yêu thì anh không thể trao được".

Trịnh Vi nhìn anh với vẻ khâm phục: "Tình yêu của anh ra vào hợp lý thật, không biết ai mới có diễm phúc giành được tình cảm trân trọng đó".

Lâm Tĩnh giả vờ không nhận ra vẻ giễu cợt ẩn trong câu nói của cô, khẽ vuốt má cô, nói: "Người này là ai, thực ra trong lòng em phải biết".

Nụ cười của Trịnh Vi có phần uể oải, "Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì anh chưa thế biết ai là người đi cùng anh đến hết cuộc đời. Có lúc anh gặp một người, tưởng cô ấy chính là người đó, quay đầu nhìn lại, thực ra cô ấy cũng chỉ là người đem lại cho anh những cái mà anh cần trong một quãng đường mà thôi. Lâm Tĩnh, em nói có đúng không?"

Lâm Tĩnh lảng tránh không trả lời, "Tại sao tối nay em lại có nhiều câu hỏi vậy?"

"Vì tự nhiên em thấy sợ".

"Sợ gì?"

"Sợ những bí mật và dục vọng giấu trong lòng con người".

Lâm Tĩnh nằm xuống bên cô, nhìn lên trần nhà, Trịnh Vi không nói gì nữa, hơi thở đều đều, đúng lúc Lâm Tĩnh tưởng cô đã ngủ, cô lại thì thầm hỏi một câu: "Liệu Chu Cù có phải ngồi tù không?" "Đây là lý do khiến em nhiệt tình với anh tối nay ư? ' Trong mấy giây đó, dường như Trịnh Vi nhận ra vẻ hụt hẫng khó tả ẩn trong giọng nói của Lâm Tĩnh, nhưng anh lấy lại vẻ bình tĩnh ngay, "Nếu anh nói, anh không thể trả lời câu hỏi này, em có thất vọng không?"

Một điều làm anh bất ngờ là, Trịnh Vi lắc đầu: "Em không".

Chu Cù đánh giá cô quá cao, nhưng cô đủ thông minh để nhận ra vấn đề. Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữ chỉ là một áng mây để tô điểm, thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó, và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó, nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la. Đương nhiên, còn có một số người đàn ông thông minh hơn, có thể đạp chân lên những bậc thang do mây hồng tạo thành để một bước lên tiên, hoặc giả trước khi mưa gió kéo đến, muốn có được nơi trú ẩn tạm thời dưới mây.

Trịnh Vi nói: "Em đã từng nghe có câu nói, doanh nghiệp giống như một cái cây, không có việc gì anh đừng liên tục rung nó, nếu không nó rất khó có những cành lá xum xuê".

Lâm Tĩnh bình thản nói: "Nhưng nếu cái cây này bám đầy sâu bọ, không rung nó thì nó sẽ nhanh chóng chết khô".

"Có cây nào không có sâu bọ, lẽ nào cái cây mà các anh chọn là cây có dịch sâu nặng nhất ư?"

Lâm Tĩnh không ngờ cô lại hỏi vấn đề này, anh trầm ngâm một lát, "Không, nó không phải là cây bị dịch sâu nặng nhất, nhưng ai bảo nó mọc ở ven rừng".

Trịnh Vi gật đầu, chầm chậm nói: "Vậy thì trước khi rung một cái cây, đầu tiên sẽ phải ngắt một chiếc lá của nó, đây là thói quen từ trước tới nay của anh ư?"

Vẻ mặt Lâm Tĩnh đột nhiên biến sắc, anh ngồi bật dậy, hơi thở cũng gấp gáp hơn, ánh mắt thoáng vẻ bực bội. Trịnh Vi nhìn thẳng vào anh với vẻ bướng bỉnh, anh mím chặt môi, nhìn ra chỗ khác, cuối cùng cúi người nhặt quần áo rơi dưới đất, vừa mặc vào người, vừa lạnh lùng nói: "Em nghĩ như thế thì anh cũng chẳng biết nói sao".

Trịnh Vi cũng ngồi dậy, nhìn anh mặc xong quần áo, nắm chìa khóa trong tay. Anh bước ra đến cửa, nhưng rồi quay lại, quỳ gối xuống cạnh giường, để tầm nhìn bằng với Trịnh Vi, "Vi Vi, em có thể chỉ trích anh, nhưng đã bao giờ em coi anh là người sẽ đi cùng em đến hết cuộc đời chưa? Hay là em chỉ coi anh là một khúc gỗ lênh đênh, cùng em đi qua chặng đường tăm tối nhất. Anh dám khẳng định rằng, ít nhất anh đã từng nghĩ muốn cùng em đi đến hết cuộc đời, nhưng em thì không".

Nói xong anh đứng thẳng dậy, "Anh còn có việc phải về, em ngủ trước đi".

"Lâm Tĩnh". Cô gọi giật anh lại. Dường như Lâm Tĩnh dừng ngay bước lại, nhưng không quay đầu, chỉ nghe thấy Trịnh Vi hỏi anh sau lưng: "Câu hỏi cuối cùng - anh yêu em không?"

Đây là câu hỏi ngu xuẩn nhất thế gian, cũng là câu hỏi mà phụ nữ trên toàn thế giới thích tra hỏi nhất. Đàn ông thường chê phụ nữ lãng nhách, thực ra phụ nữ cũng biết câu hỏi này là ngốc nghếch, nhưng họ vẫn muốn đi tìm đáp án hết lần này đến lần khác. Vì sao? Bởi vì mỗi người một suy nghĩ, bởi vì phụ nữ rất quan tâm, bởi vì họ không tìm thấy đủ cảm giác an toàn mà trái tim khác đem lại cho họ. Mặc dù câu trả lời mà người đàn ông đưa ra phần lớn đều hư vô, nhưng họ cần khoảnh khắc an ủi đó.

Lâm Tĩnh nói, anh đã từng nghĩ sẽ đi cùng cô đến h cuộc đời, Trịnh Vi tin vào điều đó. Nhưng cô phát hiện ra rằng, mình lại quan tâm đến việc anh nghĩ đến điều này là do sau khi đã trải qua muôn trùng sóng gió mới nghĩ đến việc tìm lại những kỷ niệm đẹp, hay là do cô chỉ là người xuất hiện đúng thời điểm mà thôi.

Lâm Tĩnh trả lời: "Nếu em không tin thì anh đưa ra bao nhiêu câu trả lời khẳng định cũng giải quyết được gì? Cũng câu hỏi đó, em có yêu anh không?"

Có lẽ đây mới là tình cảm của người lớn, đặt lên cân tính toán cẩn thận, anh cho em mấy phần, em trả lại anh bao nhiêu, những cái chúng ta bỏ ra thật hữu hạn biết bao, không thể hoang phí và vung tay quá trán. Cái con người thời trẻ hết lòng vì tình yêu mà không quan tâm đến cái giá phải trả đã trốn đâu mất rồi?

Trịnh Vi thất vọng, nỗi thất vọng của cô không chỉ bắt nguồn từ Lâm Tĩnh, mà bắt nguồn từ bản thân cô nhiều hơn, cô đã để mất báu vật quan trọng nhất của mình, quay đầu lại định đi tìm, mới phát hiện ra mình không hề biết nó đã bỏ mình đi từ lúc nào - báu vật này có tên là "sự can đảm".

Lâm Tĩnh lưng quay về phía cô, cũng không đợi được câu trả lời, anh nói: "Mấy hôm nữa đến, anh sẽ gọi điện thoại cho em".

"Mấy hôm nữa anh không phải đến đâu". Trịnh Vi thấy anh tỏ ra hơi ngạc nhiên và khẽ quay người lại.

"Vì sao?"

"Vì mấy hôm đó là ngày kinh nguyệt của em".

Anh đi rồi, một Lâm Tĩnh đĩnh đạc, đạo mạo, tiếng đóng cửa của Viện phó Viện Kiểm sát Lâm Tĩnh dù Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc mạnh đến nỗi kính cửa sổ rung lên bần bật, Thử Bảo giật mình cúp đuôi trốn xuống gầm giường. Trịnh Vi từng tưởng rằng không ai có thể khiến Lâm Tĩnh bị kích động, hóa ra anh cũng chỉ là một người bình thường, bằng da bằng thịt.

Trịnh Vi bật đèn, ngay cả ánh đèn đáng yêu nhất này cũng không sưởi ấm được cô.
° ° °
Sau đó gần một tháng, Lâm Tĩnh không hề liên lạc với cô, anh đã biến mất trong cuộc sống của cô, giống như chưa từng quay lại. Có lúc Trịnh Vi nghĩ, phải chăng điều này đồng nghĩa với việc chặng đường mà họ tạm thời đi cùng nhau đó đã đến điểm dừng. Tuy nhiên, cho dù người bạn đó chỉ đi cùng một đoạn đường, nhưng ít nhiều họ cũng để lại cho chúng ta một vài thứ, dĩ nhiên, họ cũng sẽ lấy đi một vài thứ của chúng ta. Lần này, Trịnh Vi không để Lâm Tĩnh mang Thử Bảo về, anh cũng không gọi điện thoại đến đòi, các đồ dùng cá nhân và quần áo của anh vẫn ở chỗ cô. Trịnh Vi đã nghĩ kỹ, cho dù anh đi cùng cô bao xa, cô đều giữ Thử Bảo lại.

Ở Công ty, Chu Cù đã tạm thời ngừng giữ chức Giám đốc để điều tra, Phó Giám đốc Trương nắm quyền phụ trách mọi công việc chung. Trịnh Vi vờ như không để ý đến vẻ khách khí, cảnh giác trong cái nhìn của Phó Giám đốc Trương dành cho cô, cô biết, nếu Chu Cù không quay lại, cô cũng không thể đảm nhiệm tiếp được chức Thư ký Giám đốc của Công ty 2 này nữa.

Phó Giám đốc Trương rất giỏi trong lĩnh vực quản lý công trình, nhưng trong lĩnh vực ngoại giao lại thiếu tính quyết đoán, cộng với việc tuổi tác đã cao nên cũng lực bất tòng tâm. Trước đây Phó Giám đốc Trương không thích Trần Hiếu Chính, nhưng không thể phủ nhận, với tư cách là một trong những lãạo của Công ty 2, thời điểm này Trần Hiếu Chính đã hỗ trợ và giúp được nhiều việc cho ông. Trong lúc phải đối mặt với những biến cố, Trần Hiếu Chính tỉnh táo và bình tĩnh hơn ông rất nhiều. Vì thế, không những Phó Giám đốc Trương phải nhìn Trần Hiếu Chính với một ánh mắt khác, mọi việc lớn nhỏ đều bàn bạc với anh, mà những người có con mắt sắc sảo trong Công ty đều nhìn ra vấn đề, bề ngoài là Phó Giám đốc Trương đứng ra giải quyết, nhưng trên thực tế, phần lớn các công việc vẫn là Trần Hiếu Chính nắm quyền quyết định.

Trịnh Vi nhìn bàn tay của Trần Hiếu Chính tháo băng, vết sẹo đáng sợ đó cũng ngày một mờ dần. Thời gian quả là một liều thuốc tốt có công dụng mạnh.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://abc14.tk/
 
Anh có thích nước Mỹ không - Chương XXI
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Giải thích bộ quy tắc COLREG 72 (TS. Nguyễn Văn Thư)
» Cuộc sống ms của Sakura
» [GTV] G-Dragon:Hình mẫu bạn trai được yêu thích nhất
» [MA]Khi Seung Ri ốm[Short fic l ToRi]
» [GTV] Những người phụ nữ nổi tiếng yêu thích TOP.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn lớp AbC14 - THPT A Hải Hậu - Nam Định :: Sách - Truyện :: Truyện chữ, tiểu thuyết-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com